▸ ĐỊNH LÝ ĐỐI NGẪU YẾU
Nếu x∈Rn là một nghiệm chấp nhận được của (P) và y∈Rm
là một nghiệm chấp nhận được của (D) thì:
c⊤x≤y⊤Ax≤b⊤y
▸ HỆ QUẢ
- Nếu (P) không bị chặn thì (D) không có nghiệm chấp nhận được.
- Nếu (D) không bị chặn thì (P) không có nghiệm chấp nhận được.
- Nếu c⊤xˉ=b⊤yˉ thì xˉ là nghiệm tối ưu
của (P) và yˉ là nghiệm tối ưu của (D).
▸ CHỨNG MINH
Vì y là nghiệm chấp nhận được của (D) nên:
A⊤y≥c
Suy ra:
c⊤x=j=1∑ncjxj≤j=1∑n(i=1∑maijyi)xj=i=1∑m(j=1∑naijxj)yi=y⊤Ax
Mặt khác, vì x là nghiệm chấp nhận được của (P) nên:
Ax≤b
Suy ra:
y⊤Ax≤y⊤b=b⊤y
Vậy:
c⊤x≤y⊤Ax≤b⊤y
▸ ĐỊNH LÝ ĐỐI NGẪU MẠNH
Nếu một bài toán quy hoạch tuyến tính có nghiệm tối ưu thì bài toán đối ngẫu của nó
cũng có nghiệm tối ưu và hai giá trị tối ưu bằng nhau.
▸ HỆ QUẢ
Nếu bài toán gốc và bài toán đối ngẫu đều có nghiệm chấp nhận được thì cả hai bài toán
đều có nghiệm tối ưu và giá trị tối ưu bằng nhau.
▸ CHỨNG MINH
Giả sử bài toán gốc (P) có nghiệm tối ưu.
Khi đó (P) có nghiệm chấp nhận được và bị chặn.
Theo định lý đối ngẫu yếu, nếu bài toán đối ngẫu (D) có nghiệm chấp nhận được thì
(D) không thể không bị chặn.
Suy ra (D) cũng có nghiệm tối ưu.
Gọi x∗ và y∗ lần lượt là nghiệm tối ưu của (P) và (D).
Theo định lý đối ngẫu yếu:
c⊤x∗≤b⊤y∗
Do x∗ là nghiệm tối ưu của (P) và y∗ là nghiệm tối ưu của (D),
ta suy ra:
c⊤x∗=b⊤y∗
Vậy hai bài toán có cùng giá trị tối ưu.